Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết.Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy.Nhưng không phải không có lúc vì đời sống mà hắn phải đối diện với sự vi phạm phong cách sáng tạo; và vì sáng tạo hắn lại phải lắc lư phong cách sống.Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi.Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát.Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu.Dừng lại vẫn là chơi.Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn.Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được.Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông.
